j

TIN TỨC

f

Đi giữa Hoa Đông: Khi mỗi điểm đến là một cảm xúc

Một buổi tối ở Thượng Hải: Khi thành phố không bao giờ ngủ

   Lần đầu đặt chân đến Thượng Hải, cảm giác rõ ràng nhất là… choáng ngợp. Thành phố hiện ra với những tòa nhà cao vút, ánh đèn phản chiếu xuống dòng sông Hoàng Phố lấp lánh. Đứng tại Bến Thượng Hải, nhìn sang khu Lục Gia Chủy, tôi hiểu vì sao nơi đây được gọi là “bộ mặt hiện đại của Trung Quốc”.

   Buổi tối, dạo bước trên phố đi bộ Nam Kinh, dòng người tấp nập nhưng không hề vội vã. Mỗi cửa hàng, mỗi bảng hiệu đều rực rỡ, mang theo nhịp sống sôi động rất riêng. Thượng Hải không chỉ là một điểm đến – đó là nơi khiến người ta cảm nhận rõ sự chuyển mình mạnh mẽ của Trung Hoa hiện đại.

Phố đi bộ Nam Kinh

Tân Thiên Địa: Một lát cắt thời gian giữa lòng Thượng Hải

   Giữa thành phố hiện đại ấy, Tân Thiên Địa lại mang đến cảm giác hoàn toàn khác. Những ngôi nhà đá cổ, con phố lát gạch gợi nhớ về Thượng Hải của những năm 1920–1930. Tôi bước chậm lại, như sợ làm vỡ bầu không khí trầm lắng nơi đây.

   Ngồi ở một quán nhỏ ven đường, nhìn dòng người qua lại, tôi nhận ra Tân Thiên Địa không chỉ là điểm tham quan, mà là nơi quá khứ và hiện tại cùng tồn tại. Một Thượng Hải xưa cũ, nhưng vẫn sống động trong nhịp thở hôm nay.

Tân Thiên Địa

Ô Trấn về đêm: Khi thời gian dường như ngừng trôi

   Rời xa phố thị, hành trình đưa tôi đến Ô Trấn – cổ trấn hơn 1.300 năm tuổi. Khi màn đêm buông xuống, ánh đèn lồng phản chiếu xuống dòng kênh tĩnh lặng, cả thị trấn như bước ra từ một bức tranh thủy mặc.

   Không còi xe, không tiếng ồn, chỉ có tiếng bước chân nhẹ trên cầu đá và tiếng nước khẽ chảy dưới chân nhà gỗ. Đi giữa Tây Sách Ô Trấn, tôi có cảm giác mình đang đi ngược thời gian, chạm vào một Trung Hoa rất xưa, rất thật và rất yên bình.

Hoàng hôn trên Ô Trấn

Buổi sáng ở Ô Trấn: Vẻ đẹp giản dị của đời sống cổ trấn

   Sáng sớm, Ô Trấn hiện ra khác hẳn. Những con hẻm nhỏ bắt đầu có người qua lại, các cửa tiệm gỗ mở cửa, cuộc sống thường nhật diễn ra chậm rãi. Không cần tạo dáng, chỉ cần đứng yên cũng có thể chụp được một bức ảnh đẹp.

   Chính sự đời thường và mộc mạc ấy đã làm nên sức hút của Ô Trấn – nơi không cố gắng trở nên rực rỡ, nhưng lại khiến người ta nhớ rất lâu.

Hàng Châu – Tây Hồ: Một buổi chiều trôi nhẹ cùng mặt nước

   Đến Hàng Châu, cảm xúc lại dịu xuống. Ngồi trên du thuyền lướt nhẹ trên Tây Hồ, gió mát, mặt nước phẳng lặng, hàng liễu rủ soi bóng. Không gian ấy khiến người ta tự nhiên nói khẽ, đi chậm và nghĩ nhiều hơn.

   Tây Hồ không hùng vĩ, không choáng ngợp, nhưng lại đẹp theo cách rất riêng – vẻ đẹp của sự cân bằng và tĩnh tại. Có lẽ vì thế mà nơi đây được ví như hiện thân của Tây Thi, dịu dàng và sâu lắng.

Tây Hồ

Hành trình Hoa Đông – Khi mỗi điểm đến là một cảm xúc

   Thượng Hải sôi động, Ô Trấn trầm mặc, Hàng Châu thơ mộng – mỗi nơi đi qua đều  mang một sắc thái khác nhau. Hành trình Hoa Đông không chỉ là chuyến tham quan nhiều điểm đến, mà là một chuyến đi qua nhiều cung bậc cảm xúc.

   Có những nơi khiến người ta trầm trồ, có nơi khiến người ta lặng yên. Và khi hành trình kết thúc, điều còn đọng lại không chỉ là hình ảnh, mà là cảm giác đã thật sự chạm vào một Trung Hoa rất gần – rất đời – rất đáng nhớ.