Những trải nghiệm “đúng chất Hội An” (như học làm đèn lồng, đạp xe ra biển, ăn tối trên thuyền…)
Nếu chỉ ghé Hội An để đi dạo phố cổ, ăn cao lầu và chụp vài bức ảnh bên tường vàng, thì có lẽ bạn mới chỉ chạm vào lớp vỏ bên ngoài của nơi này. Hội An đẹp – nhưng cái đẹp thật sự nằm ở những điều rất chậm, rất nhỏ, và rất lặng. Đó là khi bạn rời phố cổ, đạp xe qua làng rau Trà Quế lúc sáng sớm, hai bên là cánh đồng còn vương sương, tiếng chim lích chích, và những cụ bà đang lúi húi tưới rau bằng đôi thùng gánh bạc màu năm tháng. Là khi bạn ghé một lò đèn lồng nhỏ ven sông, ngồi bên người thợ già cặm cụi, tự tay uốn từng thanh tre, chọn vải, dán hồ, và nhìn chiếc đèn lồng dần thành hình dưới ánh nắng nghiêng chiều – thứ ánh sáng mà bạn không thể tìm thấy trong những món quà lưu niệm mua sẵn.
Có những buổi chiều bạn không muốn làm gì nhiều – chỉ cần đạp xe thong thả ra biển An Bàng, gọi một quả dừa mát lạnh, ngồi lặng nhìn sóng vỗ vào chân, rồi đợi mặt trời lặn sau đường chân trời đỏ rực. Hoặc một buổi tối thật đẹp, bạn lên một chiếc thuyền nhỏ thả trôi theo dòng sông Hoài lấp lánh đèn hoa đăng, thưởng thức bữa tối đơn giản nhưng ấm áp giữa tiếng nước vỗ mạn thuyền và ánh đèn lồng soi mặt người.
Nếu có thêm chút thời gian, hãy dành buổi sáng cho làng gốm Thanh Hà – nơi bạn sẽ được chạm tay vào đất, nhào nặn từng khối sét ướt, quay vòng bàn xoay như một trò chơi tuổi thơ. Những người thợ ở đây sẽ không chỉ dạy bạn làm gốm, mà còn kể cho bạn nghe về một Hội An xưa – nơi mỗi niêu cơm đều mang mùi khói bếp và tình yêu mộc mạc của người làm ra nó. Cũng giống như khi bạn tham gia lớp học nấu ăn địa phương – bạn sẽ không chỉ học cách nấu cao lầu hay bánh xèo, mà còn học cách chậm lại, lắng nghe mùi thơm từ chợ sáng, âm thanh từ gian bếp nhỏ và sự ân cần từ những người dân phố Hội luôn nhẹ nhàng như chính giọng nói của họ.
Và nếu bạn thật sự muốn một lần sống chậm, hãy tìm một quán cà phê ẩn mình trong con hẻm nhỏ, ngồi đó thật lâu, gọi một ly đen đá, đọc một quyển sách cũ, hoặc đơn giản là không làm gì cả. Đôi khi, chỉ cần như thế là đủ để Hội An đi vào lòng bạn – không vội vàng, không phô trương, chỉ là một miền ký ức dịu dàng mà bạn sẽ mãi mang theo.
1.Học làm đèn lồng – Tự tay thắp sáng ký ức phố Hội
Người ta nói, nếu phố cổ Hội An là một bản tình ca xưa cũ, thì đèn lồng chính là những nốt nhạc thắp sáng bản nhạc ấy mỗi đêm. Trong muôn vạn hình ảnh về Hội An, có lẽ chẳng gì gợi nhớ nhiều bằng ánh sáng lung linh từ những chiếc đèn lồng treo dọc theo mái hiên cổ, đong đưa theo gió trên sông Hoài hay soi bóng trên vách tường vàng cũ kỹ. Nhưng để thật sự hiểu được vì sao người Hội An yêu đèn lồng đến thế, bạn nên một lần tự tay làm lấy một chiếc.
Trải nghiệm bắt đầu trong một căn nhà nhỏ ven phố – nơi có mùi tre khô, mùi hồ dán và tiếng kéo vải xào xạc. Người thợ sẽ không vội hướng dẫn bạn như một lớp học thông thường, mà sẽ từ tốn chỉ từng bước một: cách lựa tre, cắt vải, căng khung, dán hồ… và cả cách thở đều tay để làm chậm lại chính mình. Không gian ấy – chậm rãi, yên tĩnh và thấm đẫm cái tình của người xứ Quảng – sẽ khiến bạn như được quay ngược về những ngày xưa, nơi mỗi món đồ được làm bằng tay, bằng thời gian và cả tâm hồn.
Khi chiếc đèn lồng thành hình – méo một chút cũng được, chưa đều màu cũng không sao – bạn sẽ mỉm cười vì nhận ra mình vừa làm ra thứ gì đó không chỉ đẹp, mà còn có một phần ký ức của riêng bạn trong đó. Chiếc đèn ấy, khi mang về, không chỉ là quà lưu niệm – mà là ánh sáng nhỏ bé mang theo hơi thở của Hội An, để mỗi lần nhìn lại, bạn nhớ về những phút giây rất đỗi nhẹ nhàng và thật thà.

2.Đạp xe xuyên làng quê – Nhịp sống Hội An ngoài phố cổ
Phố cổ Hội An rực rỡ và náo nhiệt, nhưng chỉ cần rẽ bánh xe ra khỏi những con đường đông đúc ấy, chưa đầy mười phút thôi, bạn sẽ chạm vào một thế giới hoàn toàn khác – nơi thời gian dường như trôi chậm hơn, và mọi thứ trở về với nguyên sơ giản dị. Đó là hành trình đạp xe xuyên làng quê Hội An – một trải nghiệm không ồn ào, không cần check-in rầm rộ, nhưng lại đủ sức khiến lòng người dịu lại.
Từ phố cổ, bạn theo con đường nhỏ len giữa những rặng dừa nước, qua những cây cầu gỗ lắt lẻo và đồng ruộng mênh mông. Làng rau Trà Quế hiện ra trong làn sương mỏng buổi sáng, với những luống rau xanh thẳng tắp được chăm chút bởi bàn tay tảo tần của người nông dân. Bạn sẽ thấy những cụ ông gánh đôi thùng tưới, những cô bé đạp xe đến trường qua cánh đồng, và đâu đó là mùi hăng nhẹ của húng quế, tía tô, rau răm – thứ mùi đặc trưng của miền đất này.
Buổi sáng, bạn có thể dừng lại bên quán nước nhỏ, gọi một ly đậu rang ấm nóng, lặng nghe tiếng gió thổi qua đồng cỏ, hoặc chỉ đơn giản là ngồi nhìn đàn vịt bơi qua ao sen. Buổi chiều, khi hoàng hôn bắt đầu đổ bóng vàng lên mặt nước, khung cảnh làng quê ấy như được nhuộm bằng màu ký ức. Không có tiếng còi xe, không có deadline, không có vội vàng – chỉ có bạn, chiếc xe đạp và một khoảng trời yên ả.
Đạp xe qua làng quê Hội An không phải là một hành trình khám phá – mà là một cách để “chữa lành”. Đó là khi bạn không cần tìm điều gì to tát, chỉ cần được đi, được hít một hơi thật sâu, được cười với người lạ, và được sống thật chậm – như chính hơi thở của Hội An.

3. Ăn tối trên thuyền – Trôi giữa phố cổ trong đêm đèn lồng
Không phải mọi bữa ăn đều cần cao lương mỹ vị hay nhà hàng sang trọng. Ở Hội An, chỉ cần một chiếc thuyền nhỏ nhẹ trôi trên dòng sông Hoài, một bàn ăn mộc mạc với vài món Việt đậm đà hương vị quê nhà, và ánh sáng mờ ảo của những chiếc đèn lồng phản chiếu xuống mặt nước, bạn sẽ có được một bữa tối không bao giờ quên.
Khi hoàng hôn vừa tắt, phố cổ bắt đầu lên đèn, cả không gian như khoác lên mình một chiếc áo rực rỡ và trầm mặc. Lúc ấy, bước chân lên con thuyền nhỏ là bạn đã tạm rời xa mặt đất ồn ào. Trên con thuyền lặng lẽ trôi, bạn sẽ nghe thấy tiếng nước vỗ nhẹ vào mạn, tiếng chèo khua đều đặn, tiếng người hát bài chòi vọng lại từ đâu đó, như một lời ru ngọt ngào giữa lòng phố cổ.
Bữa ăn thường chỉ là vài món đơn giản – có thể là cá kho tộ, chén canh rau tập tàng, đĩa tôm rim mặn ngọt – nhưng giữa không gian sông nước tĩnh lặng và ánh đèn lấp lánh quanh mình, hương vị ấy bỗng trở nên đặc biệt lạ kỳ. Bạn có thể vừa ăn, vừa ngước nhìn phố cổ lùi dần về sau, thấy mái ngói rêu phong, những chiếc đèn lồng đỏ treo cao, và dòng người thong thả bước đi trên bờ như một thước phim quay chậm.
Khoảnh khắc ấy – vừa trôi trên sông, vừa đắm chìm trong hơi thở cổ xưa của Hội An – có thể sẽ khiến bạn chợt hiểu: bình yên không đến từ những điều lớn lao, mà đến từ chính sự giản dị và tử tế của từng khoảnh khắc. Một bữa tối trên thuyền, giữa phố cổ và ánh đèn, không chỉ là một trải nghiệm – mà là một kỷ niệm khó quên, đủ để làm đầy một trái tim đang mỏi mệt.
4.Tắm biển lúc bình minh – Khởi đầu một ngày như thơ
Có những buổi sáng nên bắt đầu sớm hơn thường lệ – để ngắm một bình minh trọn vẹn trên biển, để nghe sóng vỗ vào bờ cát ướt và để thấy mặt trời nhô lên từ phía chân trời, đỏ rực và rạng rỡ như một lời chào. Hội An, ngoài phố cổ thơ mộng, còn có những bãi biển tuyệt đẹp như An Bàng hay Cửa Đại – nơi bạn có thể tìm thấy sự lặng yên và thư thái đúng nghĩa.
Tầm 5 giờ sáng, khi phố cổ còn chìm trong giấc ngủ, bạn hãy ra biển. Con đường vắng lặng, không xe cộ, chỉ có gió mát rượi và tiếng chim sớm. Bãi biển gần như vắng người, chỉ lác đác vài người dân chài đang gỡ lưới hoặc đi dạo. Bạn có thể cởi giày, đi chân trần trên cát – nơi vẫn còn ẩm và mát lạnh – hít một hơi thật sâu để lấp đầy lồng ngực bằng mùi muối biển trong lành.
Khi ánh sáng đầu tiên bắt đầu le lói, bạn hãy bước xuống làn nước biển xanh ngắt, để cho cái lạnh nhẹ của buổi sớm đánh thức toàn bộ cơ thể. Mọi lo lắng, căng thẳng dường như cũng theo làn nước mà tan ra. Không gian xung quanh tĩnh lặng, chỉ còn bạn và biển, bạn và mặt trời đang lên. Và trong khoảnh khắc ấy, bạn có thể thấy mình như đang sống chậm lại – sống đúng – và sống trọn.
Tắm biển lúc bình minh không chỉ là một hoạt động thư giãn, mà là cách để bạn khởi động một ngày mới đầy năng lượng, thiền định bằng chính thiên nhiên, và lắng nghe những chuyển động tinh tế nhất của vũ trụ. Hội An, bằng cách rất nhẹ nhàng, đã tặng bạn một món quà – một khởi đầu bình dị nhưng tràn đầy cảm hứng – chỉ dành cho những ai chịu thức dậy sớm và biết tận hưởng từng nhịp sống mỏng manh nhất.
5.Làm gốm ở làng Thanh Hà – Nắn đất thành kỷ niệm
Bên dòng sông Thu Bồn lặng lẽ chảy qua những triền đất đỏ au, làng gốm Thanh Hà nằm khiêm nhường và cổ kính như một khúc nhạc trầm, nơi đất không chỉ được nặn thành hình, mà còn được thổi hồn bằng bàn tay và ký ức. Nơi ấy, mỗi nắm đất là một câu chuyện, mỗi chiếc bình là một lời thì thầm, và mỗi du khách ghé qua đều có thể để lại dấu vết rất riêng của mình bằng đôi tay – không cần khéo, chỉ cần thành thật.
Khi đến làng, bạn sẽ không khó để nghe thấy tiếng bàn xoay lạch cạch, tiếng gõ nhẹ vào thân gốm, và cả mùi đất ẩm quyện trong không khí nắng hanh. Người thợ gốm ở đây không vội vàng, cũng chẳng cần phô trương. Họ chỉ lặng lẽ ngồi bên bàn xoay, đôi tay thuần thục vuốt ve từng đường nét, như đang đối thoại với đất, với thời gian. Có những ánh mắt không nói thành lời, nhưng ánh nhìn họ dành cho khối đất sét trong tay lại dịu dàng và đầy yêu thương – như thể đang nâng niu một sinh linh nhỏ.
Bạn sẽ được mời ngồi xuống, tay chạm vào đất còn mềm, nghe người thợ hướng dẫn cách làm cho bàn xoay chuyển động đều, cách dùng ngón tay nhẹ nhàng ép – nâng – vuốt để tạo dáng. Có thể bạn sẽ làm hỏng vài lần đầu, có thể chiếc ly bạn làm ra bị nghiêng, bị nứt nhẹ, hoặc méo xẹo – nhưng chẳng ai cười bạn cả. Bởi cái đẹp ở đây không nằm ở sự hoàn hảo, mà ở câu chuyện phía sau từng nắm đất đã qua tay bạn.
Khoảnh khắc bạn nhìn thành phẩm của mình – một chiếc bát nhỏ, một con tò he bằng gốm, hay một chiếc bình cắm hoa mộc mạc – bạn sẽ hiểu rằng mình vừa tạo nên một thứ gì đó không thể mua được ở bất kỳ cửa hàng lưu niệm nào. Bạn không chỉ mang về một món đồ thủ công, mà mang về một phần ký ức – được kết bằng thời gian, cảm xúc, và cả sự kiên nhẫn trong lúc “làm chậm lại” để lắng nghe mình.
Làng Thanh Hà không quá rộng, không quá nổi bật, nhưng có thể khiến trái tim bạn lặng đi đôi chút. Bởi trong tiếng lò gốm reo lên lách tách, trong từng đường vân đất khô dưới lòng bàn tay, và trong sự mộc mạc của những con người vẫn sống cùng nghề tổ bao đời – bạn sẽ thấy Hội An hiện lên không chỉ trong đèn lồng, phố cổ hay sông Hoài, mà còn ở chính từng thớ đất – từng hình khối tưởng chừng thô ráp nhưng chứa đựng rất nhiều tình.
